Tìm kiếm thông tin trong

Gốc > Bài viết > Thơ Tình >

Tinh vân

tu_04 Anh bảo rằng anh là tinh vân
Là đám bụi khí, sao mờ ảo!
Như cuộc đời anh
Mờ ảo khôn cùng!

Anh bảo anh là hố đen
Với chiếc túi tham lam
Giữ lấy cho mình
Những gì có thể
Như nam châm vĩ đại
Hút cả tình em!

Anh bảo anh là vụ nổ sao
Vỡ òa vào vũ trụ
Như tình anh
Dành cho em!

Em ơi!
Dẫu là sao, là khí hay là mây
Dẫu cho vũ trụ kia có vỡ tan hay hòa làm một
Anh vẫn mãi là anh
Với mối tình đẹp nhất
Dành cho em!
 Ừ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
là chết ở trong lòng một ít mất rồi
và cuộc đời dường như phơi phới
khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!

Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
và khi mơ tôi không thể thức dậy
vì ánh mắt nàng như dòng thác photon

Và môi nàng chín mọng những phonon
những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
vá khi sóng có biên độ cực đại
nàng phát những âm thanh mười mấy db

Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
và không gian xung quanh nàng có lẽ
đã uốn cong nên hút cả tôi vào

Trái tim nàng tần số quá cao
trái tim tôi dao động cưỡng bức
và ở đây sóng điện từ bát lực
trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi

Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
"Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
mà gọi là Sư tử Hà nội của lòng tôi (ST)

Nhắn tin cho tác giả
Cựu Hs @ 14:01 25/02/2009
Số lượt xem: 418
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến